Stop trying to “man up” – a message not only to men but also to women


We are living in a society where there’re restraints, limitations and prejudices on what we should or shouldn’t do. They are beyond cultural differences. They are universal.

I’ve been teaching extra classes for young kids for quite a while, and I couldn’t help but notice the seperation between boys and girls in my classes. Some boys would call another boy “gay” if he chooses to sit with a female student, or if he isn’t as naughty and rebellious as them.

From early ages, we believe that men are supposed to be strong, and women are supposed to be weak.  And as the fight for equality comes in the picture, women attempt to be strong too. We are told that the image of a modernized woman is one that is strong, financially and emotionally independent. We are told that we can’t be weak, we shouldn’t cry or show our vulnerabilty.  In some sort of sense, women are told to be more “man” as well. Voila to gender equality!

This is a good thing, just sometimes it carries some dark sides with it that we need to be well aware of.

I’ve learnt something surprising about a relative of mine. She’s been going through a long period of depression and anxiety. She would smash things when she gets mad. She easily gets upset. She doubts everything and everyone.  She closes off herself to everyone around her. This was only known when someone living with her revealed it. I was shaken. Cos she was always that positive person on her Facebook, showing lovely pictures of herself and her surroundings, posting fun-filled statuses about her life. And though we talked to each other now and then, she hardly showed her weaknesses.

There’s this mother who lost her child trying to be happy and enjoy her life as if she completely overcame the tragedy. People thought she was fine. Everything turned out not to be what it seemed when they found her committing suicide in her own apartment. It was when she couldn’t take it any more. The cost of hiding emotions can be as expensive as a life.

Everything has a limit. Just like a balloon would break when being overly blown up.

Trying too hard to just be “man” is not only toxic to an individual, but also to relationships, and to families. Boys refuse to show affection to the love of their life for fear of being perceived as “feminine”. Husbands refuse to help their wives with household chores as they believe (and others believe) those things are “not for men”. And both boys and girls, men and women, refuse to share our feelings, refuse to tell others how much we’ve been hurt, refuse to say that we need help, just for the freaking damn sake of weakness.

For such a long time, we have forgotten a basic fact: we are not just confined men or women, we are humans. To me, that is equality. And as humans, it’s totally fine and necessary to be loving to others, to listen to others, to be totally honest with our feelings to others. It’s natural for humans to feel sadness, anger, depression, loneliness. So why do we stop people from showing them? Is it just a way to stop them from being human?

One little known truth about these signs of weaknesses (as you may define them), is that in order to overcome them, hiding is not the solution. The correct solution? You need to first recognise them, embrace them, and manage them to prevent their escalation. This can be done alone, but will even better when shared with someone else.

There’s no point in showing signs of strengths when in fact you’re feeling weakness.  Signs are merely the tip of the iceberg. What we need to deal with is the underneath. Be strong as you are and you need to be. Be independent when it makes you feel good about yourself. Be loving to others when you feel the love for them. Don’t do all of those things only because of what you want others to perceive you.

This is also backed by science. A review of scienctific literature reveals that “who learned that being a man meant no tears, no dependence and no vulnerability, have tremendous difficulty when confronted by the many intensely stressful challenges inherent in old age.”

The world still needs strong men and women, who are strong for the better of themselves and other people around them, not for the sake of showing strength.

These are my thoughts after listening to the below TED Talk by Justin Baldoni. It’s the first TED Talk that prompted me to write a blog post about it, and I find it relevant not only to men but also women. So, men and women, make sure you watch it. I’d love to hear your thoughts Xx

P/S: I chose the image of Obama shedding tears to feature this post because to me, that is the redefined masculinity: the capability to feel and express emotions.

 

Advertisements

How I celebrated Lunar New Year in the UK


(Sorry, this entry is in Vietnamese so please ignore if you don’t understand what I’m talking about below :P)

Dành cho những người thân yêu quan tâm đến mình

Dành cho những ai tò mò về cái Tết ở xa quê nó như thế nào

Dành cho những ai…đang rảnh rỗi 😛

Ấp ủ viết một bài về Bournemouth, về Tết ở trên đất UK mấy hôm rồi nhưng mà lu bu quá chưa làm được, phần vì bận đi chơi, phần vì bận đi học. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã mồng 3 Tết ở VN rồi nên hôm nay thức khuya lảm nhảm chút vậy :P.

Nói qua về Bournemouth một chút xíu nhé…Đây là một thành phố nằm ở phía Nam nước Anh, lại gần biển nữa, nên khí hậu cũng dễ chịu hơn một chút. Vào mùa này thì nhiệt độ trung bình trong ngày từ 5-7 độ C thui, đêm có thể xuống dưới 0. Mình sang đúng hôm Bournemouth có mưa nên lạnh hơn bình thường, mặc dù vẫn chịu được nhưng bị vẫn không tránh khỏi bị sốc nhiệt…tới mức chảy cả máu cam ( duy nhất 1 lần thui, anh zai hay chị dâu có đọc được cũng đừng mách bố mẹ không mẹ lại gào lên với em nhé, hic). Cũng may là có mang theo áo giữ nhiệt, tuy mỏng nhưng mặc bên trong cực kì ấm lun í, đây chính là vũ khí lợi hại của mình hehe. Còn bây giờ thì đã quen với cái thời tiết này rồi, ra đường mặc như ở VN thui, đi bộ một tí là lại toát cả mồ hôi nên chả sợ lạnh 😛

Thành phố Bournemouth bé xíu, cái trung tâm của nó chắc chỉ bằng nửa cái quận Thanh Xuân ở Hà Nội, tập trung tất cả ăn uống, mua sắm, giải trí abc xyz. Nhưng mà được cái là rất gần biển, từ nhà mình ra biển là 5’ đi bộ, từ trung tâm chắc cũng chỉ tầm 15-20’. Sang đây thuê được cái nhà view nhìn thẳng ra biển không khác gì rì zọt nên cũng thú : ))

 

Đấy, gần nhà mình đấy \m/

Cái thành phố bé tẹo này ấy vậy mà cũng không đến nỗi buồn, ít nhất là đối với một đứa như mình :P. Đi học xa nhà đã nhiều năm, nhưng năm nay là lần đầu tiên mình không đón Tết ở nhà. Tết ở đây, vậy mà khác xa tưởng tượng của mình khá nhiều í 😛

 

Trước khi sang đây, mình tưởng tượng Tết sẽ là:

  • Không được đi chợ mua đồ sắm Tết, không được cùng bố đi chọn đào nữa, không được cùng mẹ cùng chị làm đồ ăn tết, không được đón giao thừa cùng cả nhà, không được xem pháo hoa, không được xem Táo quân chờ giao thừa đến
  • Chắc sẽ ngồi cửa sổ ngắm mưa, gọi về cho gia đình khóc tu tu
  • Suốt mấy ngày tết sẽ kiểu buồn rười rượi vì nhớ nhà và không được lì xì =((
  • Nói chung là ti tỉ thứ tự kỉ và éo le khác :((

Còn thực tế, Tết của mình ở UK là:

  • Vẫn không được đi chợ mua đồ sắm Tết, không được cùng bố đi chọn đào nữa, không được cái này cái kìa…lòng vẫn đượm buồn khi tưởng tượng nếu giờ này mình đang làm gì…
  • Nhưng mà Tết bên này vẫn có bánh chưng bánh tét, vẫn có dưa góp, có xôi, có thịt đông, bò thưng…. Vẫn có hoa đào trưng trong nhà – nhặt cành cây khô về dán hoa giấy lên nhưng cũng đẹp phết. Có cả câu đối tự vẽ rồi lấy mực in tô lên như trẻ con nghịch bậy : )) Những đứa con xa nhà tự bày đủ trò để mang về chút không khí tết. Vậy mà vui.
  • Hoa đào tự chế

    Mâm cỗ đón giao thừa, nhìn lại vẫn thấy thèm 😦

  • Vẫn gọi điện về cho gia đình, và…vẫn khóc tu tu : (( Xin đội ơn công nghệ đã làm nên video call để mình có thể nhìn mặt và nghe tiếng của gia đình : (( Gọi về lúc cả nhà đang chuẩn bị lên xe đi ngắm pháo hoa, vẫn đông đủ như năm ngoái, chỉ có thiếu mình. Thật sự là có đi xa mới thấy những giây phút bên cạnh gia đình đáng quý đến nhường nào…
  • Khóc chán rồi lại ngủ (lúc đấy là 6 giờ chiều ở bên này), ngủ xong dậy gọi thêm cho một số người quan trọng, rồi xúng xính đi ăn Tất niên ^3^
  • Tất niên hôm ấy có tận 25 người Việt, chủ yếu là mấy nhà hay chơi với nhau, nhà nào cũng mang đồ ăn đến góp vui, bày đầy ra hai bàn, tính ra to gấp ba lần cái mâm cỗ ở nhà mình. Mắc cười cái vì diện tích eo hẹp nên đành ăn kiểu…đoàn tàu, mọi người đứng thành vòng tròn xung quanh bàn ăn rùi nhích từng tí một để di chuyển và gắp thức ăn. Ăn kiểu này vừa vui vừa năng suất, vì vừa đứng vừa ăn sẽ dễ tiêu hơn, ăn được nhiều hơn hihihi :P. Ăn xong rồi karaoke, rồi bắn pháo hoa, rồi lại hát hò tiếp, quậy tưng lên. Trong những lúc ấy, thay vào cảm giác buồn vì xa nhà là sự ấm cúng, nhộn nhịp, đông vui. Có lẽ từ lúc qua đây, đêm đó là đêm mình và bạn bè cảm thấy vui nhất ^^
  • Hết giao thừa, ai về nhà nấy. Tết đến đây là…hết 😀

 

Chưa bao giờ đón giao thừa đông như này :)) (Ảnh credits to Cường cute nhá :))

Vậy đó, tết ở UK của mình chỉ có thế, chỉ có một đêm giao thừa thôi, nhưng mà cũng rất vui. Còn mồng 1 mồng 2 tết ở nhà, bên này mình vẫn đi học vẫn lên trường vẫn phải thuyết trình rồi họp nhóm bình thường. Hoá ra nó cũng không đáng sợ như mình nghĩ. Thực ra cũng phải cố gắng không nghĩ nhiều mới được như thế và có lẽ mình cũng may mắn vì xung quanh còn có bạn bè, còn có việc này việc khác bận rộn khiến mình quên đi cảm giác nhớ nhà, mà nếu ở 1 mình, có lẽ…nó sẽ vô cùng đáng sợ.

 

Tết năm nay, tiếc nhất vẫn là không được đón sinh nhật 2 tuổi của Piu và đưa Piu đi chơi Tết 😦 Chúc Piu của o hay ăn chóng lớn, thương Piu nhớ Piu nhiều lắm lắm luôn.

Chúc ông bà, bố mẹ, anh chị và tất cả những người trong gia đình lớn của mình một năm luôn mạnh khoẻ và sung túc, ai ai cũng gặp nhiều may mắn, và quan trọng là luôn bên nhau.

Chúc tất cả bạn bè của mình hạnh phúc với cuộc sống mới, tình yêu mới, sự nghiệp mới, con đường mới. Thật buồn khi phải lớn, phải có cuộc sống riêng, và phải xa nhau, nhưng chúng ta vẫn sẽ luôn gần nhau, bằng cách này hay cách khác mà, phải không? ^^

Đặc biệt, chúc riêng cho “gia đình” mới của mình ở Bournemouth. Gặp được nhau đã là một cái duyên, sống cùng nhau được ắt phải có…nợ từ kiếp trước đó : )) Chúc cả nhà một năm mới học tập thật tốt và hoàn thành được những ấp ủ dự định của mỗi người nhé :xxx Hương ơi, Dương ơi, Hiền ơi, chim ơi, Mi che lé iu các bạn nhiều lắmmmmm >:D<

Và xin chúc riêng mình, có đủ thời gian, đủ sức khoẻ để hoàn thành được tất cả những dự định kế hoạch sắp tới. Biết là mắc bệnh ham hố, nhưng mà khó bỏ lắm : ))

Năm mới mình cũng có áo mời nèeeee :))

HAPPY NEW YEAR 2015!!!

 

Bournemouth, 21/2/2015

 

 

 

Don’t let your fears overcome your dreams


Very inspiring. Detour our thinking to get back on track with what we truly want to do.

BRSresults

Businessman on the ropeHolding off on what we truly want to do.  Only thinking about doing something when all the cards or stars align.  This is the mindset of a security driven thinker.  The fear of it not being perfect.  We can only do something when everyone is happy.   We don’t want to rush something because it may not hit the mark.

This was very much my thinking in my previous corporate life.  Looking to align everyone before a decision was made.  Ensuring I had all the facts before we got something off the ground.  It was thinking dominated by if something went wrong, fears driven by the ‘what if’ possibilities that caused worry, stress, self imposed pressure and expectation.

Looking back on it now,

View original post 223 more words

37 things you will regret when you are old


YouthGroup

1. Not traveling when you had the chance.

2. Not learning another language.

3. Staying in a bad relationship.

4. Forgoing sunscreen.

5. Missing the chance to see your favorite musicians.

6. Being scared to do things.

7. Failing to make physical fitness a priority.

8. Letting yourself be defined by gender roles.

9. Not quitting a terrible job.

10. Not trying harder in school.

11. Not realizing how beautiful you were.

12. Being afraid to say “I love you.”

13. Not listening to your parents’ advice.

14. Spending your youth self-absorbed.

15. Caring too much about what other people think.

16. Supporting others’ dreams over your own.

17. Not moving on fast enough.

18. Holding grudges, especially with those you love.

19. Not standing up for yourself.

20. Not volunteering enough.

21. Neglecting your teeth.

22. Missing the chance to ask your grandparents questions before they die.

23. Working too much.

24. Not learning how to cook one awesome meal.

25. Not stopping enough to appreciate the moment.

26. Failing to finish what you start.

27. Never mastering one awesome party trick.

28. Letting yourself be defined by cultural expectations.

29. Refusing to let friendships run their course.

30. Not playing with your kids enough.

31. Never taking a big risk (especially in love).

32. Not taking the time to develop contacts and network.

33. Worrying too much.

34. Getting caught up in needless drama.

35. Not spending enough time with loved ones.

36. Never performing in front of others.

37. Not being grateful sooner.

Just a sum up from this article to remind me how to spend my youth in the best way 🙂 Need to work more on No.5,7,27,31.

HEARTS WARM HEARTS – Shine a light and send it on


As promised, this is a full report on the HEARTS WARM HEARTS fundraising campaign happening on my blog from 20/10 to 31/10/2013.

You can access the report on expenses Here

I have prepared a video about the campaign from the start til the end as follow. Hope you enjoy it 🙂

It is never enough to say thanks to those who have supported the flood-affected people through “Hearts Warm Hearts”. I hope you can see the love and the happiness shining in the eyes of those people when they received your gifts.

In each of the 3 areas, I gave 20 gift packs, which comes to 60 families in total. Apart from that, I also came to visit especially severely affected families. You can see the pictures below to get to know more about their situations.

IMG_5317 IMG_5324

Nguyen Thi Hai Yen (25 years old) died when her boat capsized during the flood, leaving behind her mom, husband, a 4-year-old son and a 5-year-old daughter.

600860_1415887318642163_1325950629_n 67041_1415888105308751_1837520111_n 1385949_1415887208642174_549735254_n

Nguyen Thi Hoan (39 years old), a single mom taking care of 2 children. Her house is in a really bad condition after the typhoon. 3 dogs and a pig are her most valuable possessions.

941276_1415886258642269_443467284_n

Nguyen Kim Tiep, 24 years old. His dad left years ago. His mom died from cancer 3 years ago.

IMG_1780 IMG_5340

Dinh Thi Chuyen, 85 years old. She is paralyzed, living with her daughter. She had to stay in her neighbor’s house during the floods.

IMG_1793 IMG_5347

Le Thi Hong’s family. The son died in an accident. His wife has to take care of the whole family, including 3 elderly people and 3 children.

IMG_5457 IMG_5454 IMG_5453

Le Hoang Minh, 3 years old. His adopted dad died one month ago, leaving behind a single mom with a child and elderly parents

IMG_5480 IMG_5483

Le Huy Luong, 10 years old. He is adopted by Dinh Thi Loc. She sells vegetable from her garden for a living. The garden was severely ruined by the floods.

IMG_5466 IMG_5476

Nguyen Thi Canh, 83 years old. She is living alone in a cottage. Water will come through the roof whenever it rains.

IMG_5490

Nguyen Thi Yen Nhi, 17 years old. Her dad died when she was 1 year old. She is living with her grandparents, her mom and her siblings. The sole income to support the whole family comes from her mom.

Thank you


(For details of how “Hearts warm hearts” started, please click here)

On behalf of the people here, I would like to say thanks to the following generous donors in this list. It was a great pleasure to have seen such positive responses from people in different countries. You have opened your hearts to help the flood-affected people of Vietnam although you don’t speak the same language, have the same skin colour or follow the same religion. “It’s not how much we give but how much love we put into giving”. Most of you are students who have financial hardships but were not hesitant to donate. Some people are unemployed. Some people have to work very hard. Some people do not even know me, but still trust me. I am really really grateful for the unconditional love and support you have given to the people in my country. I just can’t say it enough…

You should be proud of yourself because you have a big heart that genuinely cares for others

Thank you so much again. I will keep you regularly posted 🙂

flat,550x550,075,f

—————————————————————————————————————————————————–
Notes:
For communication purpose, I have decided to name the fundraising campaign
“HEARTS WARM HEARTS”

A letter will be given to the receivers of your donations to tell them about all of you.

As of 31/10, a total of about $2,232.10 has been raised, in which there was AUD1714.80 (including donations through Paypal) and VND10, 300, 000

This Saturday, 2 November, together with other several people, I am coming to visit the most affected families in Huong Khe, Huong Son, and Vu Quang( Ha Tinh, Vietnam). Each household will be receiving rice, stationery (if they have children) and an equal amount of money. I will obtain the most-affected family lists tomorrow.

A quick report on the expenses will be released on Sunday, 3 November.

A final report ( with images and video) on the whole trip will be posted next week.